Làm dâu trưởng sống trên tận thành phố nhưng đám cưới nào ở quê tôi cũng không được

0
35

Làm dâu trưởng trong một gia đình đông con ở quê, tôi vốn đã quen với cảnh đám giỗ, đám cưới nào cũng phải có mặt, mà không chỉ có mặt, còn phải đứng ra gánh vác phần việc chính. Từ ngày lấy chồng, bao nhiêu lần tôi bưng bê, rửa chén, chạy bàn cho mấy chục mâm cỗ, chẳng hôm nào được ngồi yên.

Thế nhưng cái ngày ấy, bụng tôi đã chửa vượt mặt, nắng chang chang đổ lửa, mà họ vẫn thản nhiên để tôi lụi hụi giữa sân với hàng chục mâm bát, trong khi mẹ chồng và ba cô em gái rảnh rang ngồi mát trong nhà, vừa tán chuyện vừa ăn uống.

Mồ hôi tôi ướt đẫm, lưng đau đến mức phải vịn vào chậu nước, vậy mà vẫn cố cắn răng. Đúng lúc ấy, chồng tôi đi ra, thấy cảnh tôi khom người, mặt đỏ bừng vì mệt, anh sững lại. Rồi không kìm được nữa, anh hét lên:

– “Mẹ! Các em! Sao vợ con thế này mà mọi người ngồi yên được?”

Cả họ quay ra nhìn, nhưng chỉ cười nhạt, coi như không nghe thấy. Chồng tôi nghiến răng, bỏ qua hết sĩ diện, anh lao đến giật lấy mấy chồng bát đĩa, xắn tay áo nhảy vào rửa thay tôi.

Tiếng nước ào ào, tiếng bát đĩa lách cách vang vọng khắp sân. Tôi đứng lặng, nước mắt chảy dài vì thương chồng, còn họ thì ngồi trong nhà ném ánh mắt lạnh lùng, bàn tán xì xào.

Và rồi… đúng 20 phút sau, một chuyện xảy ra khiến cả sân nhà im phăng phắc.

Đứa em cô út đang cười nói, bỗng ngất lịm ngay trên chiếu, tay ôm bụng quằn quại. Người ta hốt hoảng gọi xe đưa đi viện, và chỉ vài tiếng sau tin báo về: cô ấy có thai được gần 3 tháng nhưng do động thai quá mạnh trong lúc… ngồi ăn uống, cười hả hê trước cảnh chị dâu khổ sở, lại thêm sốc khi thấy anh trai xông vào rửa bát thay vợ, nên xảy ra biến chứng.

Từ khoảnh khắc đó, cả nhà chồng như bị tát thẳng vào mặt. Họ nhìn tôi và chồng bằng ánh mắt khác hẳn, còn tôi thì chợt hiểu:
👉 Ông trời đã thay tôi lên tiếng, rằng sự nhẫn nhịn của người làm dâu cũng có giới hạn.