Tôi lấy chồng xa, công việc bận rộn nên ít có thời gian ở nhà chăm sóc bố chồng. Thấy bạn thân lâu năm đang cần việc, tôi thương tình nhận về làm giúp việc, trả hẳn lương cả chục triệu một tháng. Vừa là có người tin tưởng, vừa coi như giúp bạn có thêm thu nhập.
Mới đầu mọi thứ đều êm ấm, nhưng chỉ sau 2 tuần tôi bắt đầu thấy có điều lạ. Bố chồng vốn trước đây suốt ngày kêu mệt, ăn uống thất thường, vậy mà nay lại tươi tỉnh khác thường, sáng nào cũng dậy sớm, thậm chí còn huýt sáo vui vẻ. Trái lại, bạn thân tôi thì gầy rộc, mặt tái xanh tái nhợt, có hôm tôi hỏi thăm thì cô ấy chỉ cười gượng:
– “Không sao đâu, chắc em chưa quen việc…”
Nhưng càng ngày tôi càng để ý thấy những ánh mắt tránh né, những buổi tối đóng cửa phòng hơi lâu, và những lần bạn tôi đi ngang qua bố chồng thì lại lặng im đến rợn người.
Đỉnh điểm là hôm đó, bố chồng bỗng nằng nặc đòi chồng tôi sửa lại căn nhà, nhất quyết phải xây thêm một căn phòng cách âm, khóa từ bên trong. Cả nhà tôi ngơ ngác, không hiểu một ông cụ tuổi thất thập còn cần phòng cách âm để làm gì.
Linh cảm có điều chẳng lành, tôi gọi bạn thân ra ngoài hỏi thẳng. Cô ấy tái mét, đôi môi run rẩy, mãi mới thốt được vài chữ:
– “Tớ xin lỗi… nhưng bác… bác bắt tớ… mỗi đêm đều phải…”
Câu nói ấy như tiếng sét đánh ngang tai, tôi lạnh sống lưng, hai chân mềm nhũn không đứng nổi. Hóa ra, bấy lâu nay, người bạn thân mà tôi tin tưởng giao phó việc nhà lại trở thành “nạn nhân” trong chính căn nhà mình, dưới bàn tay của bố chồng!
Và rồi, ngay lúc tôi còn chưa kịp hoàn hồn, bạn tôi nghẹn ngào nói thêm một câu khiến tôi chết lặng:
👉 “Không chỉ có mình tớ… bác từng làm điều này với cả… người giúp việc trước, nhưng cô ấy biến mất không để lại dấu vết. Giờ tớ mới hiểu, cô ấy không bỏ đi… mà có thể đã…”