Lyhon vợ cũ được 4 tháng, cô ấy đã mời tôi dự đám cưới. Tôi liề:u đến xem chú rể là ai, liền ôm mặt hối hận không ngừng…

0
84

Bốn tháng trước, tôi và cô ấy chính thức đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân kéo dài gần 5 năm. Ly hôn không phải điều dễ dàng, nhưng cả hai chúng tôi đều đồng ý rằng đó là lối thoát tốt nhất khi tình cảm đã cạn và những mâu thuẫn không thể hàn gắn. Tôi nghĩ rằng mình đã sẵn sàng để bước tiếp, để lại quá khứ phía sau và bắt đầu một chương mới trong cuộc đời. Nhưng rồi, một ngày, tôi nhận được tấm thiệp cưới từ cô ấy.

Tôi sững sờ. Bốn tháng – chỉ vỏn vẹn bốn tháng – cô ấy đã tìm được người mới và chuẩn bị làm đám cưới. Trong lòng tôi lẫn lộn đủ thứ cảm xúc: tò mò, đau đớn, và cả một chút cay đắng. Tôi tự hỏi, người đàn ông đó là ai? Anh ta tốt hơn tôi ở điểm nào? Hay chỉ đơn giản là cô ấy đã quên tôi nhanh đến vậy? Dù đã ly hôn, tôi vẫn không thể phủ nhận rằng một phần trong tôi vẫn còn lưu luyến, vẫn muốn biết cô ấy đang sống thế nào.

Tôi quyết định đến dự đám cưới. Không phải để gây rối hay làm gì ngu ngốc, mà chỉ để nhìn tận mắt người đàn ông mà cô ấy chọn. Có lẽ tôi muốn tìm câu trả lời cho những câu hỏi đang gặm nhấm trong đầu mình. Tôi đã chuẩn bị tinh thần, tự nhủ rằng chỉ cần chúc phúc rồi rời đi. Nhưng khi bước vào lễ cưới, nhìn thấy chú rể, tôi như chết lặng.

Anh ta không phải người xa lạ. Đó là người bạn thân nhất của tôi thời đại học, người mà tôi từng chia sẻ mọi bí mật, từng cùng nhau trải qua những ngày tháng khó khăn. Anh ta biết hết về cuộc hôn nhân của chúng tôi, từng an ủi tôi khi tôi tâm sự về những rạn nứt. Vậy mà, chính anh ta giờ đây đang đứng đó, nắm tay vợ cũ của tôi, mỉm cười hạnh phúc. Tôi cảm giác như cả thế giới sụp đổ.

Tôi ôm mặt, hối hận không ngừng. Hối hận vì đã không nhận ra những dấu hiệu. Hối hận vì đã để cô ấy ra đi mà không cố gắng níu kéo thêm một lần. Hối hận vì đã tin tưởng một người bạn mà tôi từng xem như anh em. Tôi đứng đó, giữa đám đông xa lạ, nhìn họ trao nhau lời thề, và cảm giác như mình là kẻ thua cuộc trong chính câu chuyện của đời mình.

Tôi rời khỏi đám cưới mà không nói lời chào. Trong lòng chỉ còn lại nỗi trống rỗng và câu hỏi không lời đáp: Liệu tôi có thể tha thứ cho chính mình, và bước tiếp ra sao? Có lẽ thời gian sẽ trả lời. Nhưng giờ đây, tôi chỉ biết rằng, trái tim tôi vẫn còn đau, và tôi cần học cách buông bỏ, thật sự buông bỏ.